the nao la chanh niem tinh giac

Thế nào là chánh niệm tỉnh giác

Muôn vật với ta là một

Mọi thứ tan tác khỏi bản ngã và trở thành một phần của vũ trụ, bất kì cái gì xảy ra cho bản thân sự tồn tại: Bạn không còn ở đây. Thế thì không có tội lỗi, thế thì không có trách nhiệm.

Ở đây không ngụ ý rằng bạn sẽ trở thành vô trách nhiệm. Cũng không ngụ ý rằng bạn sẽ trở thành tội nhân. Sẽ không có trách nhiệm vì tội lỗi chỉ có thể xảy ra quanh bản ngã. Chỉ bạn hiện hữu, cho nên bạn có thể có trách nhiệm với ai? Và bây giờ nếu bạn thấy ai đó sắp chết, bạn bên trong người đó, bạn sẽ cảm thấy đang chết cùng người đó. Vũ trụ đang chết và bạn là một phần của nó. Và nếu bạn thấy đoá hoa nào đó đang nở, bạn sẽ nở hoa cùng nó. Bấy giờ bạn trở thành vũ trụ.

Và điều hài hoà này là của tính Một. Sự cảm về tính một này “với tất cả“, là cái đích. Hãy nhớ đại dương và quên sóng đi. Và bất kì chỗ nào bạn nhớ tới sóng và bắt đầu cư xử như sóng. Nhớ, bạn đang làm cái gì đó sai và bạn sẽ tạo ra khổ vì điều đó.

Thượng Đế không trừng trị bạn. Bất kì khi nào bạn sa ngã thành con mồi của ảo vọng nào đó, bạn đang tự trừng phạt bản thân mình. Luật, Phamma, Pháp, Đạo đều có đó thôi. Nếu bạn đi trong hài hoà với nó, bạn cảm thấy hạnh phúc và an lạc. Nếu bạn đi ngược nó, bạn cảm thấy bản thân bạn trong khổ. Không có người nào ngồi đó trên trời để trừng phạt bạn. Không có sổ sách ghi chép về tội của bạn, ít nhất là ở hiện tại. Và vũ trụ cũng không có nhu cầu về điều này. Nó là như sức hút. Nếu bạn bước đi đúng, sức hút là sự giúp đỡ, thuận buồm xuôi gió. Nếu bạn bước sai, bạn ngã, bạn có thể bị gãy xương. Nhưng không ai đang trừng phạt bạn. Nó chỉ là Luật, sức hút – sức hút vô nhân tính, mà củng là nhân tính. Sự cộng trừ năng lượng để về thế cân bằng. Luật nhân quả…

Có một người đang làm đường. Người đó chính là tôi. Cái cuốc anh ta đang cầm trên tay cũng là tôi. Cục đá anh ta vừa đập bể cũng là một phần của tôi, ngọn cỏ và cái cây bên đường cũng chính là tôi. Tôi có thể cảm và nghĩ như người làm đường đó và cả con kiến, con chim, hạt bụi, tiếng động, người yêu cũ,…tất cả là một phần của tôi. Vừa lúc ấy có một chiếc xe hơi chạy qua, tôi là người lái xe, tôi cũng là cái máy xe hơi và cả những bánh xe. Khi cái xe đi xa hơn, tôi đã rời khỏi tôi. Tôi đã là tất cả hay tất cả đã là tôi…

Khi tâm trong sáng tự nhiên thấy ra sự thật

aha

Không cần phải cố tìm. Chánh niệm tỉnh giác trong sáng vừa đủ bỗng nhiên bật ra soi rõ mọi sự, nên mới gọi là hoát nhiên, bất chợt. Như Tỳ kheo ni Paṭācārā thấy nước rửa chân chảy xuống liền giác ngộ, Ngài Ānanda buông mọi nỗ lực, nằm xuống nghỉ thì bỗng chứng quả A-la-hán.

Thấy biết tự nhiên là tri kiến, còn muốn biết chỉ tạo sở tri. Có những pháp tu cứ muốn biết, muốn được nên càng tu càng tham lam thêm mà thôi. Bình tâm mà thấy, trong thấy chỉ thấy, trong nghe chỉ nghe. Tìm kiếm chỉ làm cho tâm mệt mỏi căng thẳng và sự mệt mỏi căng thẳng đó làm mất sự bén nhạy, uyển chuyển vốn có của tâm để rồi trở nên khô cứng.

Tâm bén nhạy nhất, không có cái gì nhanh, rộng lớn hơn tâm. Tâm bao trùm cả vũ trụ. Vì chấp vào cái thấy, cái nghe, quan niệm này, quan niệm kia mới mất đi tính vô hạn đó. Khi buông ra mọi kiến thức giới hạn của kinh nghiệm căn trần thì tâm liền nhanh như chớp, không còn bị giới hạn bởi thời gian không gian, có thể đồng thời chu du khắp mọi nơi. Nên tâm đức có thể thấy muôn vạn các thế giới.

Sự chứng ngộ tâm linh này là kinh nghiệm mà trong đó bạn tự mình buông bỏ tất cả và chấp nhận bất cứ cái gì có thể xảy ra, cho dù đó là những gì khủng khiếp nhất. Thậm chí lúc đó, bạn cũng không nhờ Thượng Đế giúp. Hãy luôn nhất mực tin tưởng vào Ngài, vì Ngài tạo ra vũ trụ là để mọi sinh mệnh sáng tạo trong tích cực và không bị tổn hại. Bạn hoàn toàn đón nhận tất cả hiểm nguy mà không tìm cách đối phó lại và hoàn toàn nhạy cảm với sự vận hành của hành tinh, vũ trụ, và những điều bí ẩn vĩ đại bao quanh chúng ta.

Toàn bộ mục đích của cuộc sống và sự hoàn thiện tối thượng của con người chính là thái độ hoàn toàn mở rộng và tin tưởng vào Thượng Đế, và hoàn toàn chấp nhận bất cứ điều gì xảy ra trên cuộc đời này. Chúng ta sẽ thấy rằng cách duy nhất để đi ra khỏi khổ đau không phải là tìm cách trốn tránh khỏi sự khống chế của nó mà là làm cho tâm chúng ta hoàn toàn mở rộng để tiếp nhận khổ đau. Là chấp nhận cái xấu của bản thân, chấp nhận sự sai trái mình đã tạo tác.

Xã hội thường tìm cách bảo vệ con người khỏi sự khống chế của những gì mà họ sợ hãi và không thể biết được. Họ đặt ra chế độ bảo hiểm, phúc lợi về hưu, và đủ loại chế độ an toàn xã hội mà người đời đòi hỏi và mong đợi. Và điều này đã ăn sâu vào tiềm thức của nhiều thế hệ. Nhưng cuộc sống khi được thể hiện qua hình ảnh vị sa môn hay khuất sĩ hoàn toàn khác hẳn. Họ tùy thuộc vào sự bố thí của người khác và vị sa môn hay khuất sĩ không bao giờ tìm cách bảo vệ mình. Họ sống khác với đời thường, bên ngoài những ràng buộc của xã hội, với tấm y vàng và đầu cạo trọc. Lề lối và cách sống của một vị sa môn là những thể hiện bên ngoài của một quá trình tu tập nội tâm. Để có được nội tâm của vị sa môn hay khất sĩ, bạn phải sẵn sàng tự nguyện tin tưởng vào sự vận hành của các quy luật vũ trụ và chân lý tuyệt đối. Càng hành thiền, bạn sẽ càng có cái nhìn trí tuệ về những gì đang thật sự xảy ra, và bạn sẽ càng cảm thấy hạnh phúc, tin tưởng Thượng Đế, và tự tin hơn. Càng thực hành, bạn sẽ càng sẵn sàng mở rộng tâm thức hoàn toàn để tiếp cận với những gì bí ẩn, bao la, và vĩ đại bên ngoài.

Vượt qua giới hạn

Về mặt vật lý, có rất nhiều giới hạn trên cơ thể này. Chúng ta chưa thể thật sự thấy và biết rõ được toàn thể vũ trụ bao la này khi chưa thực sự mở rộng tâm để tiếp cận và đón nhận. Nhiều phát hiện khoa học tâm linh về năng lượng (Bản chất cấu thành vũ trụ), đã dần hé lộ về khả năng thông hiểu vượt ngoài khả năng của năm giác quan. Chỉ khi càng buông bỏ những dính mắc vào thế giới này, càng ít bám chấp và đồng hóa mình với nó, và không dựa vào một giáo thuyết nào đó để tìm hiều về vũ trụ. Ta sẽ bắt đầu thoáng thấy sự bất tử – Bản chất của linh hồn. Thấy được sự thống nhất xuyên suốt các quy luật vũ trụ, cùng với năng lượng thuần khiết trùm phủ tất cả trong cái tổng thể kỳ diệu của vũ trụ.

Là người đi tìm đạo, hãy mở rộng tâm và hướng về cái ta chưa biết. Trong hành thiền, nhiều người cứ bám chặt vào những lý thuyết xưa cũ hoặc kinh nghiệm chưa được kiểm chứng từ những người đi trước. Điều mà chúng ta trân trọng và mong đợi là sự mở rộng tâm thức, sẵn sàng chấp nhận và chịu đựng cuộc đời như chúng ta đang sống với chính nó. Với tất cả những bước thăng trầm, may mắn và bất hạnh, niềm hoan lạc và nỗi đau đớn của nó. Sẽ không còn sự kêu gào và cầu mong Thượng Đế bảo vệ, giúp đỡ và ban nhiều phúc lành cho chúng ta. Sẽ không còn sự mong cầu có thật nhiều sức khoẻ và vật chất để thụ hưởng những khoái lạc. Chúng ta sẽ chấp nhận bất cứ những gì đến với bản thân, cái gì cũng được. Đây là cách tiếp cận với tương lai, không phải bằng cách phòng ngự và bảo vệ, mà là mở rộng tâm để tiếp nhận nó.

Thấy được vô thường

Chấp nhận thực tại thay vì tìm cách đẩy nó sang một bên, than khóc, hay phản ứng chống lại “bản thân mình hiện tại là”. Bắt đầu có thể bằng cách cố gắng đơn thuần ghi nhận và chấp nhận rằng đây là sự vận hành tự nhiên của các quy luật vũ trụ. Tuy nhiên, không vì thế mà chịu đựng tình cảm ưu sầu và buồn khổ do tai họa mang đến. Hãy tìm cách chuyển hóa nó, chuyển hóa cảm xúc trong chính bản thân. Rồi bạn sẽ có khả năng chuyển hóa nó.

Ở một tu viện nọ, mỗi buổi sáng các vị sư hay đọc: “Tất cả những gì thương yêu và đem lại hạnh phúc cho con rồi sẽ thay đổi.” Có thể cho rằng đọc tụng như thế là kỳ quặc, nhưng đó là quán tưởng về chân lý vô thường của cuộc đời. Những gì chúng ta yêu thương, những gì làm chúng ta toại nguyện rồi sẽ thay đổi. Chúng ta sẽ đau khổ nếu chúng ta không muốn thay đổi để tốt hơn và không chấp nhận bất cứ thay đổi nào. Nhưng nếu tâm chúng ta mở rộng với cuộc đời, chúng ta sẽ thấy những lúc chúng ta đau khổ cũng là lúc chúng ta trưởng thành. Những người có cuộc sống quá dễ dãi đôi khi không bao giờ trưởng thành. Họ thường hư hỏng và tự mãn. Chỉ khi nào bạn bị bắt buộc phải thật sự nhìn thẳng vào và chấp nhận những nỗi đau, lúc đó bạn mới có thể trở thành người trí tuệ và trưởng thành hơn.

Có một cuộc nói chuyện với các bệnh nhân AIDS ở vùng San Francisco, bang California. Dĩ nhiên AIDS là một chứng bệnh rất hiểm nghèo và kèm theo nó là tất cả những gì xấu xa và ghê tởm nhất. Một hệ thống miễn nhiễm bị hư hỏng có lẽ là một trong những điều khổ sở nhất xảy ra cho con người. Vì thế những người mắc bệnh AIDS thường xem đây là nỗi đau riêng của họ với tình cảm cay cú và phẫn uất, hay với mặc cảm tội lỗi và hối hận. Bạn có thể xem đây là sự trừng phạt của Thượng Đế vì bạn đã không sống một cuộc đời đạo đức. Bạn có thể cảm thấy cuộc đời không tử tế với bạn, bạn có thể căm thù Thượng Đế vì ngài bắt bạn phải chịu chứng bịnh khủng khiếp này. Bạn có thể giơ cao những cú đấm lên trời rồi cảm thấy thương hại và đổ lỗi cho chính mình. Hay ngược lại, bạn có thể xem trải nghiệm này là một cơ hội để thức tỉnh về cuộc đời, một cơ hội để thật sự nhìn và hiểu cuộc đời.

Khi bạn biết là bạn sắp chết, đôi khi điều này sẽ làm cho khoảng đời còn lại của bạn tăng giá trị hẳn lên. Nếu bạn biết bạn sẽ chết trong sáu tháng nữa, và nếu bạn có chút trí tuệ nào đó, bạn sẽ không đi lang thang và lãng phí sáu tháng này trong những việc phù phiếm và vô ích. Nếu còn đầy đủ sức khỏe, có thể bạn sẽ nghĩ, “Tôi vẫn còn nhiều thời gian phía trước mà. Tôi không cần phải hành thiền ngay bây giờ đâu. Tôi sẽ vui chơi và hưởng thụ trước cái đã.” Trong chừng mực nào đó, khi biết là bạn sẽ chết trong sáu tháng nữa có thể là một điều đau đớn, nhưng một mặt khác, nó sẽ thức tỉnh bạn. Đó là điều quan trọng – sự tỉnh thức và sẵn sàng học hỏi từ cuộc đời – cho dù bạn đã làm gì hay điều gì đã xảy ra đi nữa. Trong mỗi người chúng ta, lúc nào cũng có khả năng thức tỉnh này, cho dù chúng ta đã làm gì đi nữa trong cuộc đời này.

Hãy nhìn cuộc sống của chúng ta trong sắc thân này chỉ như là một giai đoạn chuyển tiếp. Chúng ta sẽ không bao giờ hài lòng với thực tại của kiếp người này. Cứ lẩn quẩn và dính mắc trong cõi nhân sinh là việc không đáng làm, nhưng cũng không nên xem thường và chối bỏ kiếp sống làm người. Sống làm người là để thức tỉnhtrải nghiệm. Nếu bạn có thể thức dậy từ giấc mơ của cuộc đời thì bạn không hề phí phạm đời mình. Nếu bạn sống lâu – như một trăm năm chẳng hạn – mà cứ chạy theo những tư tưởng mê lầm và ích kỷ, thì một trăm năm đó quả thật là hoang phí. Nhưng nếu bạn thức tỉnh – ngay cả nếu đời bạn rất là ngắn ngủi – thì bạn đã không hề phí phạm nó.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bài viết liên quan
Chúng ta và Thượng Đế là Một?

Không có sự tách biệt Cái tổng thể - Nguồn - tự trải nghiệm mọi mặt của đời sống ở các Read more

Luật của Một

Luật của Một là một trong các Luật của vũ trụ. Chỉ rõ bản thân vạn vật trong vũ trụ Read more

Điểm chung của các tôn giáo

Ý tại ngôn ngoại Ngôn từ là khái niệm mô tả sự kiện giúp hiểu nghĩa bên ngoài thôi nên Read more

Vũ trụ tâm

Bộ nhớ vĩ đại Bắt đầu bằng câu chuyện Trưởng lão Cūlapanthaka, một trong những vị đệ tử của Đức Read more

Chia sẻ
error: Content is protected !!