NGUYỄN LÊ KÌ

Em có câu chuyện vi dịu kể chị Ngân và cả nhà: mấy ngày trước thấy thông tin anh bạn bị móc túi ở Singabo, em nghĩ là anh đó sẽ vất vả để về nước lắm đây, xong em chở bé đi học về và ghé chợ mua ít đồ cho bé, lớ ngớ thế nào mà em đánh rơi ví của em mà em ko hề hay biết. Về tới trước cổng nhà, em có cảm giác là mình bị mất ví, có 1 tiếng nói nhỏ trong đâu là ví có vài trăm mất ko quang trọng. Thế là em dẫn xe vô nhà mà ko có ý nghĩ gì nữa, khoảng 20 phút sau em nhận được cuộc gọi hỏi tên của em và họ nói họ nhặt được ví của em, em tưởng lừa đảo vì em mới đi mua đồ về, với lại sao họ lại có số điện thoại mà gọi (nên thái độ cảnh giác) em hỏi là nhặt ví mà nhặt ở đâu? Chị ấy nói nhặt ở chợ, em mới hết hồn chạy vào giỏ kiếm đúng là mất thật, em lặt đặt chạy ra chợ để xin lại, chị ấy cho xin lại mà ko đòi bất cứ đòi hỏi gì, và chị ấy gọi được cho em là do trong ví có tờ giấy giao hàng bưu điện, trong ví chỉ có vài trăm nhưng có nhiều giấy tờ cá nhân. Biết ơn vì mọi thứ tốt đẹp, biết ơn thượng đế đã ưu ái, biết ơn chị Ngân, biết ơn tất cả mọi người. Giờ ko dám lý do và trì hoãn việc tu tập nữa. Xin sám hối đến thượng đế, thần linh, chị Ngân

Bài viết liên quan
HOÀNG VŨ

lúc mới theo raki thì vợ chồng con lục đục ko biết chuyện gì. vợ của con thì chơi chung Read more

YẾN XINH TƯƠI

Sau mấy ngày con đi về con thấy ấm ấp và thương yêu. Con hạnh phúc và biết ơn rất Read more

NGUYỄN TRƯỜNG ĐẠT

Hồi nhỏ e có suy nghĩ rằng tại sao Thượng Đế sinh con người ra để duy trì nòi giống, Read more

THỦY PHẠM

Cám ơn Sp về bài học của Ngọc Chinh, giúp cho con hiểu rõ hơn về nhiệm vụ của một Read more

Chia sẻ

Trả lời

error: Content is protected !!